Những người gìn giữ nét đẹp của võ cổ
truyền
Quang Long thực hiện (
FPTnet.com )
Ðối với người dân Bình Ðịnh,
võ thuật đã thâm nhập vào cuộc sống tự bao giờ : từ việc
chinh phục thiên nhiên
đến chống lại kẻ thù để bảo vệ bờ
cõi. Không chỉ tạo nên bao truyền thuyết hào hùng, võ cổ
truyền VN còn sống mãi với
thời gian bởi những
" người
thực, việc thực ".

Ảnh võ sư Phan Thọ trên
bìa tạp chí Time Out
Ở
tuổi 63, võ sư Phan Thọ có bề ngoài của một " lão nông tri
điền ". Học võ từ năm 17 tuổi, nhưng đến bây giờ ông cho
biết vẫn chưa hiểu thấu đáo được tất cả tinh hoa của võ
cổ truyền VN vốn có ảnh hưởng đậm nét ở vùng đất của
anh em nhà Tây Sơn.
" Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí-Tín là bài học đầu
tiên mà tôi đã được tiếp thu từ khi theo
nghiệp này ", ông
nhấn mạnh.
Tết Nguyên Ðán
1998, một đoàn võ sư trẻ Hàn Quốc đến nhà ông trong chuyến đi
nghiên cứu võ cổ truyền VN. Trong lúc vui vẻ, họ đưa ra lời thách
đấu. Trước một đối thủ trẻ và vạm vỡ, ông đã dùng bộ
pháp di chuyển thật linh hoạt để tránh né những đòn chân cực
mạnh và nguy hiểm. " Lựa thế lúc đối phương hớ hênh sau
khi tung một cú đá, tôi lòn người xuống tấn công vào hạ bộ
đối phương, cu cậu bị đòn đau quá ngã lăn quay vào góc sân nhà
tôi ". Thế nhưng, kỷ niệm sâu sắc mà ông không bao giờ quên
là lần chiến đấu với con heo rừng nặng non 1, 5 tạ cách nay hơn
20 năm.
Sau suốt 3 giờ đồng hồ quần thảo, ông đã hạ được
con heo rừng phá phách này bằng những vũ khí thô sơ: chày, vồ,
cuốc... " Chiến lợi phẩm " của trận chiến ấy là hai
chiếc nanh heo rừng mà ông còn giữ đến giờ.
Nghiệp võ đối
với võ sư Phan Thọ là trách nhiệm truyền lại cho thế hệ mai
sau những gì mà ông tiếp thu từ kho tàng võ thuật mênh mông được
đúc kết qua bao đời. Ông tâm sự: "Thú thật, sức tôi cũng
đã yếu đi nhiều, nhưng tôi không thể nghỉ được. Mỗi lần
đứng ngoài xem thấy các cháu tập luyện chưa đúng, tôi lại
tức mình, phải vào uốn nắn cho các cháu từng động tác một.
Nếu không làm được điều đó, tôi cảm thấy có tội trước
Tổ của mình".
Trường
hợp của chị Nguyễn Thị Thuận có phần đặc biệt hơn. Ðược
làm quen với cây dùi và chiếc trống từ năm lên 10 bằng những
bài tập đơn giản, chị đã trở thành "người giữ lại
tiếng trống, giữ lại truyền thống quê hương" theo như
lời dặn của người cha trước lúc mất. Cha của chị - cụ
Nguyễn Ðào - vốn là người chịu trách nhiệm coi sóc đền thờ
vua Quang Trung và phụ trách phần lễ nhạc mỗi khi tổ chức cúng
lễ hàng năm.
Do không có con trai nối dõi (cụ chỉ có 2 người
con gái), ông đã dẫn dắt chị đến với nhạc trống Tây Sơn
trong những lần
" đánh phụ họa ". Từ một chiếc ban đầu
cho đến khi biểu diễn thành thục với bộ 12 chiếc, chị đã
phải mất một thời gian rất
dài. Người biết nhạc trống ở vùng
đất này thì nhiều, nhưng người có thể biểu diễn một cách
thuần thục và điêu luyện trên
bộ trống 12 chiếc thì chỉ còn
duy nhất một mình chị.
Khi xem chị biểu diễn nhân
dịp kỷ niệm 999 năm Thăng Long - Hà Nội, người xem có cảm giác
người phụ nữ có vóc dáng nhỏ bé ấy khó có thể có đủ
sức lực cần thiết để điều khiển dàn trống trận 12 chiếc
" to đùng " vây kín xung quanh.
Thế mà trong nhiều giờ
liền, đôi cánh tay nhỏ bé ấy đã " điều khiển " cảm xúc
người nghe theo nhịp trống. Ngoài đời,
chị " gánh " cả
trọng trách gia đình ( chồng chị bị bệnh loét dạ dày, không
thể làm việc nặng ) bằng đồng lương eo hẹp.
Dù gia đình gặp
nhiều khó khăn, chị vẫn kiên quyết " bám " nghề trong
suốt 31 năm qua.
Ðể có đủ thể lực và sự khéo léo, hàng ngày
chị phải thường xuyên luyện tập đôi tay ( cổ tay, khuỷu tay,
vai).
Khi nói về một điều ước, chị chỉ mong sao có được người
kế tục xứng đáng để " mai này con cháu vẫn còn biết đến
truyền thống hào hùng của cha ông qua nhạc trống Tây Sơn ".
Có thể những câu
chuyện về họ - võ sư Phan Thọ và nhạc công Nguyễn Thị Thuận
- chưa phải là những mẩu chuyện
tiêu biểu nhất về văn hóa,
về con người nơi đây.
Nhưng cũng như mọi người dân đất võ,
việc gìn giữ và phát huy truyền thống
của cha ông là một nghĩa
vụ thiêng liêng mà mọi người phải góp sức vào.
Nguồn Gốc
| Sáng Lập
|
Chương Trình HL
| HLV
| Sinh Hoạt
Liên Lạc |
Bài
Viết | Nơi Khác |
Trang Chính
| |
Đoàn Võ Thuật Cổ Truyền Việt Nam
Bình Định SA LONG
CƯƠNG
tại Austin, TX. HOA KỲ ( 1998 )
|
 |